“Nhưng Đế Viêm, một chí bảo thế này, thế gian khó tìm, cũng chỉ có nhân vật như Viêm ca, người có thể thành tựu Đan thánh khi mới hơn hai mươi tuổi, mới có tư cách sở hữu.”
Khương Hiển lắc đầu, lòng dâng lên cảm khái.
Đối với vị tộc huynh này của mình, hắn quả thực tâm phục khẩu phục, bội phục sát đất.
Đúng lúc này, thấy Đế Viêm bỗng trở nên xao động, lòng hắn không khỏi thắt lại.




